“Hoắc Quang…” Vệ Thanh nhẩm lại cái tên ấy, khẽ nheo mắt: “Là người huynh đệ cùng phụ khác mẫu của ngươi?”
“Cữu cữu trí nhớ thật tốt.” Hoắc Khứ Bệnh gật đầu.
Đối với việc Hoắc Khứ Bệnh muốn đi đón Hoắc Quang, Vệ Thanh tỏ ra khá lạnh nhạt. Dù sao Hoắc Quang cũng không giống Hoắc Khứ Bệnh, không có quan hệ huyết thống với Vệ gia, đương nhiên Vệ Thanh cũng chẳng để tâm đến hắn nhiều như vậy.
Nói rồi, Vệ Thanh vỗ nhẹ lên vai Hoắc Khứ Bệnh, khe khẽ bảo: “Ngươi đã lớn rồi, không cần việc gì cũng phải hỏi ý cữu cữu. Tự mình quyết định là được.”




